+ Trả lời bài viết
Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3

Chủ đề: THIÊN TIÊN THÁNH GIÁO - SỰ TÍCH THÁNH MẪU THIÊN YANA - ĐIỆN HÒN CHÉN (ĐỀN NGỌC TRẢN hay HUỆ NAM ĐIỆN)

  1. #1

    Thành viên tâm huyết

    Avatar của kuangtuan


    your profile
    Tham gia ngày
    May 2011
    Đến từ
    Việt Nam Quốc
    Bài gửi
    865
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 1.010 lần trong 420 bài

    your profile

    THIÊN TIÊN THÁNH GIÁO - SỰ TÍCH THÁNH MẪU THIÊN YANA - ĐIỆN HÒN CHÉN (ĐỀN NGỌC TRẢN hay HUỆ NAM ĐIỆN)


    Một cảnh hầu bóng của các tín đồ Thiên Tiên Thánh Giáo
    (Ảnh tư liệu của HTP&HTM - KPT)

    THIÊN TIÊN THÁNH GIÁO

    Thiên Tiên Thánh Giáo là tín ngưỡng dân gian, số tín đồ phần lớn tập trung ở miền trung, nhiều nhất là ở Huế.
    Thiên Tiên Thánh Giáo tổ chức lễ hội vào dịp "xuân thu nhị kỳ" vào dịp tháng ba và tháng bảy âm lịch hằng năm.
    Trong lễ hội Điện Hòn Chén thì lễ Nghênh Thần được tổ chức rất trang trọng, trong đó có tổ chức Rước Thánh Mẫu Thiên Yana.
    Ngay đêm trước ngày lễ hội, các am miếu lớn ở hầu khắp các địa phương của Thừa Thiên Huế đều kết những chiếc bằng lớn (do nhiều chiếc thuyền kết lại), dựng rào, kết cỗng trang trí vải màu, lồng đèn, các loại hoa, tranh ảnh...sắc màu rực rỡ. Trên những dòng sông, những chiếc bằng nầy trực chỉ hương vê Điện Hòn Chén để tham dự lễ hội. Có những chiếc bằng, ngay ở giữa dựng lên một tòa am điện cũng trang trí bằng vải màu, lồng đèn, các loại hoa, cả những dây bóng điện nhỏ chớp tắt chớp đỏ, cả những bóng đèn nê-ông... rất là đẹp. Phía trong các am điện này là những bàn thò đã đơm đầy đủ hoa quả , bánh trái... tươm tất. Có những chiếc bàn chất đầy giấy ngũ sắc, áo binh, giấy vàng mã... Tuy trong điện thờ đã có những ngọn nê-ông sáng trưng, nhưng những ngọn bạch lạp trên các bàn thờ luôn luôn được đốt cháy sáng. Bàn thờ ở giữa, đặt ở trong, nhìn ra cửa chính của tòa am điện "giả" là đước trưng bày trang trọng nhất, có thờ ảnh của Thánh Mẫu Thiên Yana với hai thể nữ đứng hầu hai bên. Phía trước tòa am điện, trên những chiếc chiếu mới tinh, ngồi ở một góc phía trong là nhóm nghệ nhân phụ trách việc hát chầu văn, người chính tay cầm đùi vừa khẻ nhịp vừa hát chầu văn, một người đàn cây đàn nhị, một người thổi kèn, một người kéo cây đàn cò, một người gõ nhịp cặp sanh, một người đánh trống... âm thanh của những nhạc cụ hòa quyện vào nhau, nhịp nhàng, ăn ý, và tiếng hát chầu văn luôn luôn là âm thanh chủ lực, cất lên sao hơn những âm thanh khác , mang đầy sự truyền cảm và lôi cuốn.

    Nhóm nghệ nhân hát chầu văn
    (Ảnh tư liệu của HTP&HTM-KPT)


    Những đệ tử của Mẫu ngồi xếp vòng tròn giưa chiếc chiếu. Ngay giữa vòng tròn là một nữ đệ tử ngồi xếp bàn, mặc áo dài màu, đội khăn đóng màu, lưng thắt giải lục điều, đầu lúp chiếc khăn màu đỏ che kín cả khuôn măt phủ gần đến thắt lưng. người nầy đang trong quá trình hầu bóng, từ đầu đến thân quây tròn càng lúc càng nhanh. Bỗng nghe một tiếng hét lớn, người đệ tử đang hầu đồng đứng bật dậy. đưa tay nâng chiếc khăn kéo phía trước lên, lộ ra khuôn mặt và chiếc khăn lúc nãy trở thành chiếc khăn trùm. Trên góc bàn thờ có một cái gương soi mặt lớn, người nầy bước đến trước gương sửa sang lại khuôn mặt, chỉnh lại chùm chổi hạt óng ánh trên cổ... Những người đệ tử ngồi trên vòng tròn cúi mình vái lay, miệng lẩm bẩm tâu xin..., những người đệ tử phụ việc chạy lăng xăng ở ngoài cũng chấp tay vái cung kính. Rồi, người đang hầu bóng bước đến hộp đựng rọi, lây hai cây rọi châm vào ánh nến bạch lạp. Rọi cháy đỏ, ngươi hầu bóng hai tay càm hai cây rọi và bắt đầu nhảy múa. Thân hình uyển chuyển xoay tròn, hai chiếc rọi lung linh di chuyển. Tiếng hát chầu văn càng lúc càng cất cao; "Cảnh thiên thai ngành ba lai láng ư hự hừ...... Ô! Cô Chín Thượng Ngàn......" và người hầu bóng càng lúc nhảy càng nhanh... Rồi bỗng nhiên, người hầu bóng xoay người ngã ngữa xuống chiếu, thế là vị nữ thần đã rời khỏi xác đồng, người đệ tử của Mẫu trở lại bình thường, ra ngồi trên vòng tròn. Một người đệ tử khác ra ngồi ở giữa vòng tròn, lúp khăn lên đầu...... một cuộc hầu bóng khác lại bắt đầu. Trong suốt hành trình trên sông, từ am miếu địa phương về đên Điên Hòn Chén, những cuộc hầu bong như thé cứ tiếp diễn trên những chiếc bằng
    về dự lễ hội...

    Những đệ tử của Mẫu ngồi vòng tròn trên những chiếc chiếu
    mới tinh được trải trên chiếc bằng.

    (Ảnh tư liêu của HTP&HTM-KPT)


    Một cảnh hầu bóng cua tin đồ Thiên Tiên Thánh Giáo
    (Ảnh tư liệu của HTP&HTM-KPT)

    Những đệ tử của Mẫu lần lượt hầu bóng nhiều vị thần khác nhau, tùy theo hầu bóng vị thần nào mà người nầy thì múa kiếm, người kia lại múa búa, người khác lại múa quạt... Người hầu bóng cầm mái chèo nhỏ thì chèo rất nhuần nhuyễn, giông y như đang chèo một chiếc đò trôi trên mặt nước. Người nầy gập chân trái, duỗi chân phải ra sau rồi thân hình chồm ra phía trước và ưỡn dậy về phía sau..."Trong một không gian huyền hoặc nào đó" chiếc thuyền đang trôi phăng phăng trên mặt nước, nhịp điệu chèo đò, tiếng trống, tiếng kèn, tiếng hát chầu văn quyện vào nhau một cách nhịp nhàng. Rồi vượt lên, cao hơn những âm thanh trên là tiếng hát của người đang hầu bóng chèo đò, một điệu hò man mác trên dòng Hương giang...
    Bài viết của Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần

    View more latest threads same category:

    Đức Phật dạy: Hãy buông xả những khúc mắc, cố chấp với đối phương để chữa cơn bệnh uất cảm của mình chứ không phải giúp người khác. Chưa phóng thích thì phức cảm vẫn còn hành hạ chính mình. Cuối cùng cũng trở thành nạn nhân của khổ đau thay vì là người hạnh phúc!
    池 上

    小 娃 撐 小 艇
    偷 採 白 蓮 迴
    不 解 藏 蹤 跡
    浮 萍 一 道 開
    白 居 易
    Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy .Ta có thêm ngày nữa để yêu thương

  2. #2

    Thành viên tâm huyết

    Avatar của kuangtuan


    your profile
    Tham gia ngày
    May 2011
    Đến từ
    Việt Nam Quốc
    Bài gửi
    865
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 1.010 lần trong 420 bài

    your profile
    SỰ TÍCH THÁNH MẪU THIÊN YANA

    • Ngày xưa, người Chàm thờ nữ thần Po Nagar, sau đó người Việt theo Thiên Tiên Thánh Giáo cũng thờ nữ thần nầy dưới danh xưng là Thánh Mẫu Thiên Yana.
    Theo truyền thuyết, Thánh Mẫu Thiên Yana là con gái của Ngọc-Hoàng Thượng-đế. Vào một đêm trăng thanh gió mát, nàng công-chúa nầy hiện thân là một thiếu-nữ 13,14 tuổi xinh đẹp tuyệt trần, dạo quanh một vườn trồng dưa dưới chân núi Dại Điền. Mãi miết dạo chơi, nàng công chúa đi vào vườn dưa, tìm hái một trái dưa vừa lớn vừa tròn trịa và láng bóng, trái dưa đã chín mọng. Nàng công chúa vỡ trái dưa ra, ăn một cách thích thú và trong bụng cứ mãi khen thầm. Từ đó, cứ mỗi đêm trăng, nàng công chúa lại hiên thân thành nàng thiếu nữ dạo chơi trong vườn dưa và tìm hái, thưởng thức những trái dưa tuyêt ngon. Hai vợ chồng già trồng mảnh vườn dưa cũng đến lúc nhận ra vườn dưa bị mất trộm nên đã để tam tìm hiểu. Một đêm trăng nọ, ông bà già nầy ra thăm vườn dưa, họ thấy một thiếu nữ xinh đẹp đang ngồi vừa ăn dưa vừa xuýt xoa có vẻ rất ngon lành. Họ chạy đến, nắm tay ngàng thiếu nữ, cô công chúa cũng giật mình và tỏ vẻ rất ngạc nhiên (có lẽ nàng nghĩ đay chỉ là một vườn dưa nằm giữa núi rừng hoang vu, mọc lên một cách tự nhiên,hơn nữa hai người nầy nang chưa hề quen biết). Hai ông bà già trồng dưa thấy cô gái vưa xinh đẹp, vừa đoan trang thùy mị nên đem lòng yêu mến, họ đem cô gái về nhà và nhận làm con nuôi. Từ đó, căn nhà tranh dưới chân núi Đại Điền của hai vợ chông già trở nên ấm cúng và vui vẻ hẳn lên, trong nhà luôn lanh lảnh tiếng cười vui của cô gái. Hai vợ chông già thì thấy ấm lòng và tràn đầy hạnh phúc còn nàng công chúa thì thích thú với nếp sống hoàn toàn mới lạ ở nhân gian nên cũng không nghĩ đến chuyện trở về thiên đình.
    • Một hôm, vùng nầy bị một trận lụt lớn, trong hoàn cảnh khó khăn của thiên tai, nàng công chúa thấy buồn bã và chạnh lòng nghĩ về chốn xưa là nơi thiên đình.
    Gặp lúc một cây kỳ nam lớn (loại cây trầm hương có trữ lương tinh dầu đậm đặc và tốt nhât) bị lụt làm bật gốc, trôi giữa dòng nước lũ, nàng công chúa bám lấy cây nầy để mặc dòng nước cuốn trôi về phương bắc.
    Đến một đất nước 0wr tận miền bắc xa xôi, cây kỳ nam dạt vào bờ. Người dân ở vùng nầy thấy cây gỗ lớn, xum nhau lại để kéo lên bờ, nhưng dù số người rất đông vẫn không kéo được cây kỳ nam lên bờ.
    • Tin lạ loan truyền khắp nước rồi đến tân kinh đô, vị thái tử của xứ nầy nghe thấy cũng lấy làm lạ nên tìm đến vùng nầy để xem. Chàng thái tử đến bờ sông, nơi cây kỳ nam tấp vào. Thật kỳ lạ, chỉ dùng hai tay của mình, vị thái tử đã kéo được cây kỳ nam lên bờ, chàng sai người đem vào để ở vườn trong hoàng cung.
    Thái tử vốn đang còn độc thân, thường ngày chàng hay thơ thẩn một mình đi dạo trong vườn hoa hoàng cung. Vào một đêm trăng, thái tử vừa đi dạo vừa ngắm trăng gần nơi để cây kỳ nam, chàng thấy thấp thoáng từ cây kỳ nam bước ra một người con gái, chàng đi đến gần thì bóng dáng người con gái đó cũng biến mất. Đêm đó, trở về phòng riêng, suốt đêm chàng cứ trằn trọc nghĩ đến bóng hinh người con gái đó cho đến gần sáng mới thiếp vào giấc ngủ. Đêm hôm sau, đợi khi trăng lên sáng tõ trên bầu trời, chàng lại tản bộ ra vườn hoa với tấc lòng hồi hộp kỳ lạ. Còn cách khá xa cây kỳ nam, chàng thái tử đã thấy thấp thoáng dáng hình người con gái, chàng rón rén đi nhè nhẹ đến rồi ôm chầm và giữ chặt người con gái. Nhìn kỹ lại, chàng thái tử thấy cô gái là một trang tuyệt sắc thiên hương (giống như một nàng tiên!) mà từ trước đên nay chàng chưa bao giò thấy được. Chàng thái tử dìu người đẹp vao cung, suốt đêm ân cần săn sóc và gặn hỏi mọi chuyên. Người con gái kể lai mọi chuyện từ trước đến nay, vị thái tử càng nghe lòng càng thấy mê say. Sáng hôm sau, thái tử đem nàng con gái đến ra mắt vua cha và tâu bày mọi sự rồi xin phép vua cha cho chàng được cưới nàng con gái làm vợ. Vua cha sau khi nghe thái tử tâu bày mọi việc đã vui vẻ để thái tử cưới nàng con gái làm vợ. Qua cuộc tình duyên kỳ ngộ nầy, nàng công chúa đã sinh được một người con trai và một người con gái.
    • Tuy sống một đời sống vương giả lại được sự thương yêu chìu chuộng hết mực của chồng, lại có hai con yêu một bên nhưng nàng công chúa luôn luôn có tâm trạng u buồn. Một hôm, nàng công chúa trốn chồng đưa hai con ra bờ biển, lên cây kỳ nam, heo gió vươt biển về miền nam. Nàng về chốn cũ để tìm bố mẹ nuôi ở chân núi Đại Điền, lúc nây bố mẹ nuôi đã chết, nàng rất buồn và đã xây một cái đên để thờ hai người. Nàng cùng hai con đã ở lại đây một thời gian, nàng đã để ra nhiều công sức và thời gian để chỉ đẫn người dân nghèo ở vùng nầy cách thức làm ăn và cách thức làm giàu. Một hôm, nàng khắc hình của mình lên một tảng đá lớn ở núi Cù Lao rồi mang theo hai con biến mất. Vị thái tử chồng nàng phong phanh nghe tin bèn mang một đội thuyền vượt biển vào nam để tìm kiếm. Khi đến nơi thì nàng và hai con không có ở đó nữa, đoàn quân đi theo đã tàn phá nặng nề cả vùng nầy, giết chóc đân làng, phá phách hình nàng đã khắc trên đá. Bỗng nhiên một trận cuồng phong nỗi lên, nhấn chìm và đánh nát toàn bộ đoàn thuyền.
    Sau sự việc trên, thỉnh thoang người dân ở vùng nầy vẫn thấy sự xuất hiện của nàng công chúa, khi thì cỡi trên lưng voi trắng đi dạo quanh núi, khi thì cỡi trên lưng con cá sấu thật lớn bơi vòng quanh đảo, khi thì dùng pháp thuật giúp đỡ người dân trong vùng gặp tai ương. Không những xuất hiên ở vùng nầy mà nàng còn xuất hiện ở nhiều địa phương khác để giúp đỡ người đời. Cũng theo truyền thuyết nàng đã xuất hiện ở núi Ngọc Trản thuộc làng Hải Cát, tỉnh Thừa Thiên để giúp đỡ người dân. Do đó người dân ở đay đã lập đền để thờ như một vị nữ thần đầy quyền uy.
    Thơi các vì vua nhà Nguyễn, nàng công chúa này đã được ban sắc phong thần; "HOÀNG-HUỆ PHỔ TẾ LINH-CẢM DIỆU-THÔNG MẶC-TƯỚNG TRANG-HUY NGỌ-TRẢN THIÊN-Y ANA DIỄN-NGỌC-PHI THƯỢNG-ĐẲNG THẦN"
    Đức Phật dạy: Hãy buông xả những khúc mắc, cố chấp với đối phương để chữa cơn bệnh uất cảm của mình chứ không phải giúp người khác. Chưa phóng thích thì phức cảm vẫn còn hành hạ chính mình. Cuối cùng cũng trở thành nạn nhân của khổ đau thay vì là người hạnh phúc!
    池 上

    小 娃 撐 小 艇
    偷 採 白 蓮 迴
    不 解 藏 蹤 跡
    浮 萍 一 道 開
    白 居 易
    Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy .Ta có thêm ngày nữa để yêu thương

  3. #3

    Thành viên tâm huyết

    Avatar của kuangtuan


    your profile
    Tham gia ngày
    May 2011
    Đến từ
    Việt Nam Quốc
    Bài gửi
    865
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 1.010 lần trong 420 bài

    your profile
    ĐIỆN HÒN CHÉN (ĐỀN NGỌC-TRẢN HAY HUỆ-NAM ĐIỆN)

    Nói về núi NGỌC-TRẢN, Đại-Nam Nhất Thông Chí có đoạn:"Ở phía nam huyện 11 dặm, có tên nữa gọi núi Hương-Uyển. Do các núi ở phía tây bắc trùng trùng điệp điệp như rồng đi như hổ núp dài dặc chạy đến phía nam, thẳng qua phía tây Hương-giang dừng lại, rồi đột xuất một trái núi tròn và ngay thẳng như cái chén, nên gọi là Ngọc-Trản (chén ngọc). Lưng núi có linh-từ dòm xuống vực sông, nước rất trong tốt, người ta gọi là nước Ngọc-Trản, thường múc đem vua uống". (Đai-Nam Nhất-Thống-Chí, Thừa-Thiên Phủ, dịch-giả Tu-Trai Nguyễn-Tạo, Nha Văn-Hóa BQGGD xuất bản 1961 trg 46)
    Nói về ĐỀN NGỌC-TRẢN, Đại-Nam Nhất-Thống-Chí cũng có viết:
    "Ở xã Hải-Cát, lưng núi Ngọc-Trản, gọi đền Hàm-Rồng rất linh; thờ thần Thiên-Y A-Na Diễn-Phi Chủ-Ngọc và thần Thủy-Long."
    "Bản-triều năm Minh-Mạng 13 (1832) làm thêm nhà đên được rộng, thường có linh ứng. Trước đền có vực sâu không trắc đạc được. Tương-truyền ở dưới vực là hang hầm của thủy-tộc, có con Trạnh lớn bằng chiếc chiếu, mỗi lần nổi lên mặt nước thì có ba-đào ồ ạt, người thường trông thấy, xưng là Hà-Bá sứ-giả. Năm Đồng-Khánh nguyên-niên (1886) đổi tên đền Ngọc-Trản làm điện Huệ-Nam. Vua Cảnh-Tôn Thuần-Hoàng-Đế khi tiềm long (khi chưa làm vua) thường đến chơi núi ấy, mỗi lần tới cầu khẩn đều được ứng nghiệm, đến lúc đăng-quang (lên làm vua) có phê rằng:
    "Đền Ngọc-Trản thật là linh-sơn Tiên-nữ sáng rạng huyền diệu muôn đời, trông thấy có hình thế rõ ràng như sư-tử uống nước dưới sông, quả thật chân cảnh Thần-Tiên, độ thế cứu nhân nhờ có tinh linh thuần-nhất, thương dân giúp nước ban cho phước-trạch muôn ngàn. Nay nên đổi tên đền nầy làm điện Huệ-Nam để biểu-thị quốc-ân trong muôn một. Chuẩn cho bộ Công kính cẩn chế làm tấm biển khắ 3 chữ "Huệ-Nam-Điện", bên tả khắc chữ "Ngự-Chế" bên hữu khắc Niên Hiệu"
    "Ngày tháng 6,7 năm ấy bị trời hạn, vua khiến phủ-thần Thừa-Thiên đến các đền cầu khẩn nhưng không ứng-nghiệm, sau đến cầu tại điện nầy thì được mưa trọn buổi, thật là linh-hiển."
    "Trên điện có thờ 3 vị, ở phía hữu thờ 6 vị đều có nghĩ tặng huy-hiệu, ban cấp sắc văn để tõ bày sự linh-hiển. Nơi trung-quân thờ: HOÀNG-HUỆ PHỔ-TẾ LINH-CẢM DIỆU-THẮNG MẶC-TƯỚNG TRANG-HUY NGỌC-TRẢN THIÊN-Y A-NA DIỄN-NGỌC-PHI THƯƠNG ĐẲNG THẦN ..."
    "Trong những tờ sắc nói trên đều có biên 4 chữ:"DỰC BẢO TRUNG HƯNG"
    (Đại-Nam Nhất-Thống-Chí, dịch-giả Tu-Trai Nguyễn-Tạo, Nha Văn-Hóa BQGGD XB 1961 trg 81,82)
    Không biết Điện Hòn Chén được xây dựng tự bao giờ, nhưng từ rất lâu người Chàm đã thờ nữ thần Po Nagar ở đó, sau này, những người Việt tín đồ của Thiên Tiên Thánh Giáo cũng tôn sùng và thờ vị nữ thần ở đây nhưng dưới danh xưng là Thánh Mẫu Thiên YAna. Năm 1832 vua Minh-Mạng cho xây dựng điện thờ lớn thêm. đến đời vua Đông-Khánh vao các năm 1886, 1887 lại cho trùng tu ngôi điện và đổi tên là Huệ-Nam Điện (với ý nghĩa là vị thần ban ân huệ cho người nước Nam)
    Vua Đồng-Khánh rất sùng bái Thánh-Mẫu Thiên Yana, nhà vua đã làm nhiều bài thơ, câu đối lưu lai ở điện để ca tung nữ thần Thiên Yana. Hơn thế nữa, vua Đồng-Khánh đã nâng cuộc tế lễ hằng năm ở đây thành quốc lê. Theo lệnh của nhà vua, hắng năm vào dịp xuân thu nhị kỳ đều phải tổ chức lễ tế mà quan chủ lễ phải là một vị triều thần.
    Theo Đồng-Khánh, Khải-Định chính-yếu của Quốc sử quán triều Nguyễn;
    "Năm Đồng-Khánh nguyên-niên (1886). Thang 2. Chuẩn đổi đền Ngọc-Trản (Hòn Chén) thành điện Huệ-Nam. Vua phê bảo Bộ Lễ rằng: "Đền Ngọc-Trản quả là nơi rạng rỡ linh-thiêng của muôn đời, núi thiêng thờ Tiên nữ cứu nhân độ thế, ngữa xin được linh nghiệm, giáng muôn vàn phúc lành bảo-vệ đất nước phù hộ dân chúng. Truyền đổi thành điện Huệ Nam, chuẩn cho Bộ Công chế tạo biển ngạch để treo ở điện"" (Đồng Khánh, Khải Định chính yếu của Quốc sử quán triều Nguyễn, Nguyễn văn Nguyên dịch, trang 125 NXB Thời Đại 2009)
    Ngày nay, Điện Hòn Chén được du khách trong nước và du khách phương xa biết đến không chỉ là một di-tích tín-ngưỡng dân-gian mà còn là một danh-thắng, non nước hữu-tinh của thành-phố Huế.

    Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần
    Đức Phật dạy: Hãy buông xả những khúc mắc, cố chấp với đối phương để chữa cơn bệnh uất cảm của mình chứ không phải giúp người khác. Chưa phóng thích thì phức cảm vẫn còn hành hạ chính mình. Cuối cùng cũng trở thành nạn nhân của khổ đau thay vì là người hạnh phúc!
    池 上

    小 娃 撐 小 艇
    偷 採 白 蓮 迴
    不 解 藏 蹤 跡
    浮 萍 一 道 開
    白 居 易
    Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy .Ta có thêm ngày nữa để yêu thương

+ Trả lời bài viết

Tag của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình